VIẾT CHO NGƯỜI YÊU EM

Em hiểu mà ánh mắt của anh

Ánh mắt đã từng đốt mùa thu vàng qua ngõ

Ánh mắt nào trao em từ những ngày tóc đỏ

Bao năm rồi vẫn lặng lẽ nhìn theo

Em hiểu mà nỗi nhớ vẫn trong veo

Hiểu cả những bồi hồi xao xuyến

Có phảng phất yêu thương qua từng câu chuyện

Anh vẫn đợi chờ gì sau những tháng ngày xa….

Dẫu biết rằng chúng mình chẳng thể nào về lại hôm qua

Lời hò hẹn bỏ quên bên thềm cửa

Em quá ngu ngơ chẳng hiểu lời anh hứa

Để vọng hoài ở những hôm nay

Chắc tại chúng mình chẳng đủ cơ may

Bà Nguyệt mới se duyên nhầm kẻ khác

Em qua đò yêu để mình anh bước lạc

Trên đường tình lẻ bóng chông chênh

Đến bây giờ mới hiểu nỗi buồn tênh

Mới thầm trách lòng mình khờ dại quá

Hạnh phúc bên ai để mặc người chắp vá

Mối duyên hờ với một kẻ đến sau.

Chẳng phải vì em chẳng biết anh đau

Chẳng phải bởi em vô tâm đến thế

Em thương anh hơn những gì có thể

Nhưng cũng đành hai đứa… hai nơi.

Tự ru lòng mình vào quá khứ anh ơi!

Nhóm yêu thương cho người đàn bà bên cạnh

Đừng để cuộc đời chìm trong bất hạnh

Tận cuối cùng vẫn mãi chỉ cô đơn…
                         N.N