DẪU CHÚNG MÌNH CHẲNG PHẢI TUỔI ĐÔI MƯƠI

Anh có thể nào ôm thật chặt em không

Bằng cái ôm dịu dàng tha thiết nhất

Dành cho em chút thương yêu đường  mật

Thật ngọt ngào trong ánh mắt đắm say.

Anh có thể nào nắm chặt đôi tay

Của mình em thôi chẳng ngoài ai thêm nữa

Hãy để em được phó mặc cuộc đời mình nương tựa

Vào bờ vai anh chẳng e ngại điều gì.

Anh có thể nào nói nhớ em đi!

Dẫu bàn chân anh ở nơi nào đi nữa

Dẫu mưa giông hay nắng vàng rực lửa

Dẫu chúng mình chẳng phải tuổi đôi mươi.

Anh có thể nào hôn trọn bờ môi

Bằng nụ hôn nồng nàn tha thiết nhất

Và yêu em bằng tình yêu chân thật

Chẳng dối lừa như những kẻ ngoài kia.

Hết yêu rồi xin anh hãy sẻ chia

Nói với em một lời thôi sau cuối

Em mỉm cười buông tay anh rồi đấy

Dẫu chia ly nào cũng đau lòng.