Thứ Ba, Tháng Tư 16, 2024

NHÀ THƠ NGUYỄN ĐĂNG BINH

Quê hương là đề tài muôn thuở trong thi ca và nghệ thuật, là bình yên với những điều thân thuộc và là điểm hẹn tâm hồn của biết bao văn nghệ sĩ xưa nay .Vì thế mà quê hương đã trở thành nguồn cội của biết bao xúc cảm nhớ nhung yêu thương, thân thiết, ruột rà.
Với Nhà thơ Nguyễn Đăng Binh quê hương cũng là nguồn đề tài vô tận, là tiếng ru ầu ơ của Mẹ, là tiếng buộc Trâu, hái quả thủa nào… Tất thảy là cả một dòng cảm xúc dạt dào, lấp lánh suốt vần thơ Ông.


Tác giả Nguyễn Đăng Binh

TÂM SỰ VỚI QUÊ HƯƠNG

Về quê sau những năm xa
Với bàn tay trắng, trắng qua mái đầu
Có đường để tặng quê đâu
Vần thơ cóp nhặt mấy câu đời thường

Quê hương âu yếm mến thương
Tam quan thủa nhỏ tôi thường trèo chơi
Buộc trâu, hái quả một thời ấu thơ
Đê dài vô tận vô bờ
Bướm vàng tâm sự bất ngờ trăng lên

Tuổi thơ nhớ mãi không quên
Tình đầu chớm nở ở trên đất này
Thủ đô định đặt nơi đây
Chờ hoa hoa nở, đò đầy sóng cao

Sen nở gặp phải mưa rào
Tim tôi không lọt được vào mắt ai
Tôi đi khắp nẻo đường dài
Cánh chim hạnh phúc đậu ngoài quê hương

Cuộc đời lăn lộn gió sương
Quê hương sợi nhớ, sợi thương trong lòng
Quê hường là nỗi ước mong
Nếu ai quên lãng thì không nên người

Xuân về đào nở thắm tươi
Cửa cao, nhà rộng, nụ cười pha son
Quê là sữa mẹ, đời con
Công cha như núi vẫn còn trong thơ

Quê hương ấm như hơi thở
Tiếng mẹ ru con nhớ suốt đời
Quê hương yêu dấu tôi ơi
Tặng quê xin khất để đời cháu con.

Nguyễn Đăng Binh

TIN KHÁC

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

- Advertisment -

TIN NỔI BẬT

Recent Comments